JellyfishesKeeper=2
rating: 0+x

Included page "component:black-highlighter-theme-dev" does not exist (create it now)

Item#: 5699
Level2
Containment Class:
esoteric
Secondary Class:
cernunnos
Disruption Class:
ekhi
Risk Class:
notice

MeshesOfTheAfternoon.jpg

Một bức ảnh không rõ thời gian chụp miêu tả SCP-5599, có khả năng được chụp vào thời chiến.


Quy trình Quản thúc Đặc biệt: Như một cách thích hợp, việc quản thúc hoàn toàn SCP-5699 yêu cầu sử dụng việc bắt giữ hàng loạt các cá nhân bị ảnh hưởng, đóng cửa các khu đô thị lớn và áp dụng rộng rãi Thuốc lú Hạng-A, việc quản thúc SCP-5699 đã bị trì hoãn vô thời hạn. Vì SCP-5699 thường ảnh hưởng đến các cá nhân đang trải qua chấn thương và sự bất ổn định cảm xúc, các chuyên gia quản thúc được chỉ định với SCP-5699 đã ghi chú với các nhân chứng rằng coi SCP-5699 là một ảo giác hoặc một giai đoạn hôn mê kéo dài. Do đó, hội đồng O5 đã quyết định rằng SCP-5699 không yêu cầu sự quản thúc có hoạt động.

Mô tả: SCP-5699 là một dị thể linh hồn cấp trắng1 hoặc nhóm các thực thể giống như một hình nhân trùm đầu với một khung kính phản chiếu được đặt ở vị trí đầu.

SCP-5699 tự xuất hiện đối với các cá nhân đang trải qua rối loạn cảm xúc đáng kể, với tỷ lệ xuất hiện tăng lên nếu một cá nhân đang có ý định hoặc cố gắng tự tử. Khi đến gần một cá nhân bị ảnh hưởng, SCP-5699 sẽ âm thầm quan sát đối tượng trong khoảng thời gian năm phút, rồi biến mất. Sau khi SCP-5699 biến mất, một thông điệp được viết trên sương của một chiếc gương hoặc bề mặt phản chiếu khác ở khu vực lân cận của đối tượng sẽ xuất hiện. Thông điệp được viết thường thể hiện cảm xúc hoặc trải nghiệm tích cực trong cuộc đời của đối tượng. Một trình bày ngắn gọn của các thông điệp được thu thập ghi lại dưới đây.

You held my hand as I said goodbye to her, and walked me home, shielding my eyes from the new mothers. You stayed with me. You hadn't even thought of leaving me.

The little old lady in the hospital who sat at the windowsill, screaming at nothing outside was comforted by your hand. It wasn't her granddaughter's, who hadn't been there, both in hospital and in life. But you did. You stood by her, gently holding her hand.

You bought me a dress and helped me with the straps. You told me I was pretty and loved, and that the girl who had been inside of me the whole time was finally freed.

The tea was cold. Too much sugar and cream. The teabag was split in half, leaving a mug with tea leaves at the bottom. Half of it was spilt on the bed. But you brought it for me when I was sick, and shivering.

You told me that you believed me.

Lạy

You gave me your beloved dolly.

Prom was less lonely with you.

You hugged me when nobody would- You didn't know that it wasn't contagious, only through blood- And even if, you would have still shown me kindness.

The birdies in the park were well-fed, after a long winter.

You held my hand and fanned my cheek as the monitor dipped and swooned. You gripped my hand, holding onto my wedding ring as the beep grew loud, and would gently stroke my arm, as the beeps grew silent.

Addendum No. 1: The following message was discovered on Dr. Ronald Pearson2's bathroom mirror:

You let me be free from the cell,
You let me wander and love
You helped me.
You did everything that your name and place would balk
So I will be free.
I won't forget you.
You are loved, by me.
Don't forget that.

Unless otherwise stated, the content of this page is licensed under Creative Commons Attribution-ShareAlike 3.0 License