seoulmate.docx
@import url('https://fonts.googleapis.com/css2?family=Baloo+Bhaina+2:wght@500&display=swap');
 
/* ---------------------------------
Word Processor Theme
2020 Wikidot Theme
Created by stormbreath
Logo Image by Rounderhouse and MalyceGrayves
--------------------------------- */
 
/* -------------- MAIN -------------- */
a,
a.newpage,
#top-bar ul li.sfhover a,
#top-bar ul li:hover a,
#login-status ul a {
    color: #00F;
}
 
a:visited{
    color: #00C;
}
 
h1,
#page-title {
    color: black;
    border-color: black;
}
 
/* Creates the page effect of the body. */
#main-content {
    margin-top: 2em;
    background: white;
    box-shadow: 3px 3px 3px rgba(0,0,0,.2);
    padding: 1em;
}
 
/* -------------- HEADER -------------- */
 div#container-wrap {
     background-image: url(none);
}
 
body {
    background-color: #e6e6e6;
    background-image: linear-gradient(
        to bottom,
        #0F4699, #0F4699 38px,
        #f4f4f4 38px, #f4f4f4 140px,
        #0F4699 140px, #0F4699 162px,
        #e6e6e6 162px, #e6e6e6 100%);
    background-repeat: no-repeat;
}
 
#header {
    background-image: url("http://scp-wiki.wdfiles.com/local--files/theme%3Aword-processor/commonlogo.png");
}
 
#header h1 a {
    color: transparent;
    text-shadow: none;
}
 
#header h1 a::before {
    content: 'Common Office';
    color: #333;
    font-family: 'Baloo Bhaina 2', cursive;
}
 
#header h2 span {
   color: transparent;
   text-shadow: none;
}
 
#header h2 span::before {
    content: 'Phần mềm soạn thảo văn bản mã nguồn mở';
    color: #0F4699;
    font-family: 'Baloo Bhaina 2', cursive;
}
 
/* -------------- SEARCH-BAR -------------- */
#search-top-box-input {
    border-color: #999;
    background-color: #e6e6e6;
    box-shadow: none;
    border-radius: 0;
}
 
#search-top-box-input:hover,
#search-top-box-input:focus {
    background-color: #f2f2f2;
    box-shadow: none;
    border-color: #ccc;
    color: #333;
}
 
#search-top-box-form input[type=submit] {
    background: #0F4699;
    border-color: #999;
    border-radius: 0;
    box-shadow: none;
}
 
#search-top-box-form input[type=submit]:hover,
#search-top-box-form input[type=submit]:focus {
    background: #1152B2;
    box-shadow: none;
    border-color: #ccc;
}
 
/* -------------- LOG-IN INFO -------------- */
#login-status .printuser a {
    display: none;
}
 
#login-status {
    color: white;
}
#login-status a {
    background: transparent;
    color: white;
}
 
#account-topbutton {
    background: transparent;
    color: white;
    border: none;
}
 
/* -------------- SIDE-BAR -------------- */
/* See also: the Collapsible Side-Bar Component, included in this theme */
#side-bar .side-block {
    border: none;
    box-shadow: none;
    background: transparent !important;
}
 
#side-bar .heading {
    color: #333;
    border-color: #333;
}
 
#side-bar a,
#side-bar a:visited {
    color: #666;
}
 
.side-block .menu-item > .image {
    visibility: hidden;
}
 
iframe.scpnet-interwiki-frame {
    filter: saturate(0%);
}
 
/* -------------- MOBILE SIDE-BAR -------------- */
@media (max-width: 767px) {
    #side-bar {
        background-color: white;
    }
 
    #top-bar .open-menu a {
        border-radius: 0;
        border: none;
        box-shadow: 0px 1px 4px 0 rgba(0, 0, 0, 0.2), 0px 3px 10px 0 rgba(0, 0, 0, 0.19);
    }
 
    #side-bar .close-menu {
        transition: width 0.5s ease-in-out 0.1s,
                    opacity 1s ease-in-out 0s;
        display: block;
        position: fixed;
        width: 100%;
        height: 100%;
        top: 0;
        right: 0;
        background: rgba(0,0,0,0.3);
        background-position: 19em 50%;
        z-index: -1;
        opacity: 0;
        pointer-events: none;
    }
 
    #side-bar:target .close-menu {
        width: calc(100% - 19em);
        right: 0;
        left: auto;
        opacity: 1;
        pointer-events: auto;
    }
}
 
/* -------------- FOOTERS -------------- */
.footnotes-footer {
    border-top: 1px solid #333;
}
 
.footnotes-footer a {
    color: #333;
}
 
.page-tags span {
    border: none;
    margin-top: 1em;
}
 
#page-options-container {
    opacity: .1;
    transition: opacity .75s;
}
 
#page-options-container:hover,
#page-options-container:focus {
    opacity: 1;
}
 
@media (max-width: 767px) {
    #page-options-container {
        opacity: .7;
    }
}
 
#footer,
#footer a {
    background-color: transparent;
    color: black;
}
 
/* -------------- RATING MODULE -------------- */
.page-rate-widget-box {
    box-shadow: none;
    margin: unset;
}
 
.page-rate-widget-box .rate-points {
    background-color: white !important;
    color: black !important;
    border: solid 1px white;
    font-weight: normal !important;
}
.page-rate-widget-box .rateup,
.page-rate-widget-box .ratedown {
    background-color: white;
    border-top: solid 1px white;
    border-bottom: solid 1px white;
    font-weight: normal;
}
 
.page-rate-widget-box .rateup a,
.page-rate-widget-box .ratedown a {
    background: transparent;
    color: black;
}
 
.page-rate-widget-box .rateup a:hover,
.page-rate-widget-box .ratedown a:hover {
    background: white;
    color: black;
}
 
.page-rate-widget-box .cancel {
    background: transparent;
    background-color: white;
    border: solid 1px white;
}
 
.page-rate-widget-box .cancel a {
    color: black;
}
.page-rate-widget-box .cancel a:hover {
    background: white;
    color: black;
}
 
/* -------------- IMAGE BLOCKS -------------- */
.scp-image-block {
    box-shadow: unset;
    border: none;
}
 
.scp-image-block img {
    border: solid 1px #666;
}
 
.scp-image-block .scp-image-caption {
    background: transparent;
    border: none;
    font-weight: initial;
    font-style: italic;
}
 
/* -------------- BLINK-BAR -------------- */
#u-blink-bar p:last-child::after {
    content: '|';
    animation: blink 1.5s infinite;
    position: relative;
    right: 2px;
    bottom: 2px;
}
 
@keyframes blink{
    to {
        opacity: .0;
    }
}
rating: 0+x

Korea-Seoul-Subway-inside-01.jpg

Tôi ghét ngày hôm nay.

Tôi có cảm tưởng rằng sáng nay mình đã vật vờ chẳng khác nào một con robot hay một thằng hâm dở, có lẽ tại thứ nhạc nhẽo tôi nghe bên tai, mà cũng có thể vì chính bản thân tôi đã luôn như vậy rồi. Hay cũng có khi vì, cơ thể tôi vẫn còn bốc lên cái mùi của hai chai soju với mực khô nướng cháy khét đêm qua, và tôi chẳng hơi sức đâu mà thôi thúc mình tỉnh lại khỏi cơn say choáng váng ấy.

Tôi không biết nữa… dường như ai cũng cố gắng tránh xa nhau, nhưng có thể chỉ là vì cách ly xã hội mà thôi, nhất là khi số ca nhiễm đã tăng lên suốt ba ngày vừa rồi. Metro vẫn chật chội như thường khi; với hàng đống những thương gia lớn tuổi người nồng nặc mùi nước hoa để lâu năm, đám trẻ cấp hai ồn ào chuyên lấn ghế, lũ trẻ con dăm ba tuổi cứ không ngừng khóc ngằn ngặt và những tên dở hơi thỉnh thoảng lại ló mặt ra như tôi:

Dân lao động cổ cồn trắng tuổi trưởng thành sống bằng tiền trợ cấp của chính phủ. Một kẻ chỉ có thể liếm láp chút tiền lẻ nhờ vào việc giữ một chân kiểm toán trong Công ty Vận tải Hàng hóa Yangpyeong, có lẽ là một trong những chỗ làm được tô vẽ giá trị cao hơn nhiều nhất so với thực tế, mà khả năng cao lại là nhờ vào đoạn quảng cáo dài 5 phút náo nhiệt đến phát ốm được cho chạy xen giữa chương trình bản tin và khung giờ phim bộ phát sóng hàng ngày.

Thực tại nhiều khi khiến ta phải cảm thấy thất vọng, và cái vũng bùn mà người ta gọi là "sự nghiệp" này lại càng là minh chứng ngàn vạn lần xác đáng cho điều đó. Cứ thử tưởng tượng cái guồng quay của chốn văn phòng, với hàng dãy những chỗ ngồi làm việc bị ngăn cách với nhau, xám ngoét và bụi bặm, thứ âm thanh rè rè không dứt bên tai phát ra từ đèn huỳnh quang trên trần nhà, một mớ hỗn độn những tiếng chuông điện thoại reo, tiếng ậm ừ hậm hực, và tiếng quát tháo nghèn nghẹt thỉnh thoảng lại vọng ra từ trong phòng CEO mà xem. Chúng tôi không được phép làm việc từ xa, đã vậy lương thưởng lại còn bị cắt xén nữa chứ.

Bạn có thể thấy rõ rằng tôi trông thật "chuyên nghiệp" với tấm lưng ướt đẫm, mặt mũi đỏ bừng và chân tay bứt rứt khi nhìn thấy bất cứ ai với sợi dây thẻ nhân viên màu đỏ treo quanh cổ cùng dòng chữ

NHÂN VIÊN

in cỡ lớn màu đen phía dưới gương mặt cáu bẳn của họ trong những tấm ảnh chân dung trên thẻ. Gần như cuộc họp nào cũng vậy, tôi thường bị đồng nghiệp nhìn chằm chằm một lúc lâu khi tôi lê lết bước vào phòng họp, cúi đầu như con bổ củi và miệng thì lặp đi lặp lại "Tôi thật sự xin lỗi".

Lần này, một cách thần kỳ nào đó, tôi có thời gian đi xuống quán cà phê của tòa nhà để mua những cốc Americano, latte, cappuccino, những thứ kiểu vậy — bước vào một mình với cốc cà phê của riêng mình trên tay là cách chắc chắn sẽ khiến người ta bị ngó lơ vào giờ nghỉ trưa ở công ty mà. Bước vào phòng, tôi vấp phải một cái chân ghế và ngã sấp mặt xuống sàn, làm đổ sạch sành sanh chỗ cà phê. Tôi đứng dậy, hoảng hốt nhìn quanh mọi người trong phòng rồi chạy khỏi đó với đôi mắt ướt nhòa.

Chưa thấy cả sếp lẫn đồng nghiệp nói gì với tôi. Tôi không thể để mất công việc này. Tôi không muốn trở thành nỗi thất vọng của bố mẹ mình. Tôi phải làm tốt hơn thế chứ.

Tôi không thể đánh mất tất cả được. Tôi phải làm tốt hơn thôi.

*

2020년 03월 21일
Seoul_City_Core_from_N-Seoul_Tower_%285464351080%29.jpg

Có gì đó khang khác.

Hôm nay có thực tập sinh mới đến công ty — hình như có gì đó không đúng về bản thân tôi, như kiểu tôi là một thằng chuyên rình mò hay một kẻ cần phải bị cách ly khỏi xã hội này chẳng hạn. Tôi không biết nữa — quản lý gọi chúng tôi đến và cứ lảm nhảm về quyết định tăng số lượng thực tập sinh "trong thời điểm bấp bênh" trước khi cất tiếng gọi hướng về phía một phòng họp lúc bấy giờ đang không ai sử dụng.

Cánh cửa mở ra, và em xuất hiện, nơm nớp liếc nhìn từng khuôn mặt bên trong căn phòng trước khi giấu ánh mắt hướng xuống sàn nhà trải thảm vào phía sau hàng tóc mái màu hạt dẻ. Em giấu đôi bàn tay tái nhợt kì lạ của mình giữa chiếc áo sơ mi trắng tinh như lụa với chiếc chân váy đen tuyền, và rón rén đi tới chỗ tên quản lý bằng đôi chân gầy gò xương xẩu đi giày cao gót. Tên quản lý cứ càm ràm em mãi không dứt, còn tôi không thể ngăn mình nhận ra rằng ánh mắt của tôi và em đã chạm nhau tới hơn mười lần trong ba phút vừa qua; mỗi lần như thế, em đều giật mình, và ánh nhìn của em đều đưa qua đưa lại giữa cây nước lạnh phía bên phải em, sàn nhà, và cái bình hoa tulip Trung Quốc nằm chỏng chơ bên tay trái, trong khi gương mặt em đỏ ửng lên và hơi nhăn lại.

Phải chăng lúc ấy tôi đang nhìn chòng chọc vào em? Phải chăng là vì mấy mảnh ớt bột vẫn còn dính trên răng tôi sau khi tôi ăn thun thút mấy món ăn kèm trong quán lẩu? Kính của tôi bị lệch à? Có phải tay tôi đã làm ra những cử chỉ kì lạ hay run rẩy bên người tôi trong vô thức? Giọng nói bên trong tôi cứ ép tôi phải im — và rằng nghĩ đến những chuyện như thế chỉ càng khiến tôi trông ngu ngốc hơn thôi.

Không, tôi cần phải không ngừng nhắc nhở bản thân mình.

Tôi phải làm tốt hơn thế này. Tập trung vào công việc. Công việc. Bố mẹ. Tiền. Nhớ cho kĩ vào: mày chỉ là một thằng đần độn ích kỉ, mỗi việc nuôi cái thân mày với những người đã dày công sinh thành dưỡng dục mày thôi mà còn làm chẳng nên hồn. Đứng con mẹ mày dậy và làm việc đi cho ấm vào thân.

Mặc kệ chuyện này đi.

*

2020년 03월 29일

Phải ghi nhớ ngày hôm nay.

Cái ngày mà — tôi nghĩ rằng — có ai đó thực sự chú ý đến tôi và bắt đầu trò chuyện với tôi thoải mái đến thế. Tôi. Một thằng lập dị chẳng có gan chõ mũi vào những chuyện đấu đá móc mỉa nhau nơi công sở hay ngồi với đồng nghiệp trong giờ ăn trưa, ăn vội ăn vàng một cốc mì tôm trong phòng chờ trước khi chạy như bay về văn phòng, thỉnh thoảng lại nghe vài lời khuyên nhủ của tên đồng nghiệp ngồi bên cạnh, và đặt đôi tay rã rời của mình lên vai cho đỡ mỏi.

Cô bé thực tập sinh được trao cho chỗ ngồi ngay bên cạnh tôi khi vào làm việc, và đã mang phần lớn đồ đạc của em về bàn. Trời ạ, tôi thấy tò mò quá, nên đã không thể ngăn mình liếc nhìn qua đồ đạc của em đôi lần: hàng bao nhiêu những khung ảnh chụp em trong những bộ quần áo theo mùa, trong những bữa cơm gia đình mỗi tối, bên chú chó cưng của em, vân vân và mây mây. Chẳng bao lâu sau, cái bàn làm việc sáng bóng nhạt nhẽo đã được tưới tắm bằng một cơn mưa màu sắc; một chiếc hộp bút vải bông màu nâu với những hình trang trí bằng nhựa, những chiếc kẹp file bên trên đề mấy lời động viên tích cực bằng chữ thư pháp viết tay, mỗi chiếc lại một màu, và còn nhiều hơn thế nữa. Quả thật cũng hơi khó hiểu khi mà các sếp chẳng nói gì em về cách lựa chọn màu sắc của mình.

Em nhanh chóng làm quen với mọi thứ và bắt tay vào công việc. Dù rằng, từ đó trở đi, tôi thấy em liếc nhìn tôi khá nhiều. Tôi thực sự rất tệ trong việc cố gắng lờ đi những biểu hiện ấy của em và thành ra lại nhìn em trong vô thức. Cả hai đứa đều cảm thấy ngại ngùng với nỗi ngạc nhiên thoáng hiện ra trên gương mặt và đồng thanh nói lời xin lỗi nhau. Hai đứa bật cười, dù đã cố nén lại vì còn phải để mắt đến mọi thứ xung quanh mình, và bắt đầu trò chuyện.

Mọi thứ tiến triển rất chậm. Hai đứa khi mới bắt đầu nói chuyện với nhau đã phải lắp bắp không biết bao nhiêu lần, lúng túng sau mỗi câu nói, gọi nhầm tên nhau, nhưng dù sao, đó cũng đã là một sự khởi đầu. Hai đứa thường bật cười trước những ước vọng ngông cuồng thơ dại và kể nhau nghe những câu chuyện đáng xấu hổ ngày xưa. Khi cả hai hết chuyện để nói với nhau không lâu sau đó, hai đứa đã vội vàng bảo nhau "rất vui khi được làm quen với anh/em" trước khi lại quay về tập trung làm việc.

Trong suốt vài ngày vừa qua, tôi đã gắng lờ nó đi. Cái cảm giác mông lung ấy. Tôi không biết nó đâm chồi từ bao giờ, nhưng nó cứ lớn lên và miên man thêm. Gõ bàn phím máy tính chưa bao giờ là việc khiến tôi… khó chịu đến thế. Lạnh. Cứng. Hướng ánh nhìn về phía màn hình, tôi thấy… có chút… lóa mắt. Đó là một thứ xúc cảm thật hoang dại: một cảm giác gì đó sắc lẹm bắn thẳng từ lồng ngực vào đầu óc tôi, rồi xuống dưới chân tôi, để rồi ngay tức khắc tan ra và hòa vào những tia nắng dịu dàng chiếu rọi lên cơ thể này.

Giờ, tôi cảm thấy… ổn hơn, cơ thể tôi thấy thế. Lâu lắm rồi tôi mới cảm nhận được hơi ấm, sau hàng bao năm đôi tay và đôi chân này giá lạnh. Chẳng còn phải mặc áo khoác ngoài nhiều như trước nữa, như cái hồi mùa đông tháng Một rét căm căm.

Trời ạ. Sao tôi lại cảm nhận được điều này chứ? Sao tôi lại chán ghét thứ hơi ấm này đến thế? Dù rằng nó khiến tôi thoải mái biết bao nhiêu?

*

Tôi chẳng hiểu tại sao em cứ quấn lấy tôi suốt. Tại sao chứ? Em muốn gì? Có phải tôi sắp bị lợi dụng không? Hay đây chỉ là một trò đùa mà tôi chưa hiểu rõ đầu đuôi? Phải chăng tôi sẽ trông rất ngu người khi cười lên như một thằng ngốc? Em có ngầm ghét bỏ tôi đằng sau vẻ mặt tươi cười đó của em không? Trông tôi có xấu xí không?

*

Em đã bám lấy tôi được một khoảng thời gian khá dài, vì một lý do nào đó. Hai đứa cùng đi ăn trưa, và khi đó em thường ngăn tôi ăn thêm nữa, vì lo lắng rằng tôi đã ăn quá nhiều dạo gần đây rồi. Ha, giảm những năm cân một tháng! Tôi từng nói em nghe về thị lực tệ hại của mình, nên em đã mua kính áp tròng để tôi dùng thay cho kính gọng. Nói với tôi rằng chúng… "đặc biệt", và có thể dùng lại nhiều lần, khác với kính áp tròng bình thường. Thú thực tôi chẳng hiểu rõ ý em là gì, nhưng dù sao tôi cũng nghe em.

Hai đứa cũng thường cùng nhau lết về nhà bằng Metro sau khi làm thêm giờ. Trái tim tôi kiểu như… nhói đau chút ít mỗi lần tôi phải xuống tàu. Xuống tàu xong, tôi thường quay mặt lại, đàng hoàng vẫy chào em. Lần nào cũng thế, đôi gò má em sẽ nâng lên phía dưới lớp khẩu trang và khóe mắt em sẽ cong lên đôi chút, trước khi em vẫy chào lại.

Mùi hương của em quyến rũ đến chết người. Giống y như mùi đào.

Trời ạ, sao tôi lại thế này? Nào… dừng lại đi.

Tôi đến đây để làm gì? Để làm việc. Nhưng… tại sao — tại sao lại là em?

*

Giờ đây tôi chẳng thể nào suy nghĩ nổi một cách đàng hoàng.

Sau mỗi lần tạm biệt nhau, tôi thường nán lại ga tàu lâu hơn, chỉ để vẫy chào em, để hình ảnh em nán lại trong tầm mắt tôi ít nhất là thêm vài giây nữa trước khi cái ảo ảnh nhòe nhoẹt tạo ra bởi con tàu Metro đang tăng tốc làm khuất lấp hình bóng em.

Lần nào cũng vậy, tôi nhung nhớ mùi hương của em. Tôi nhớ nụ cười của em, dù cho nụ cười ấy có bị giấu dưới lớp khẩu trang đi nữa. Tôi nhớ những câu chuyện mà hai đứa nói với nhau. Tôi không biết nữa — tôi cần phải trở thành một con người có ích để giúp đỡ những con người tôi yêu thương nhất, nhưng tôi lại có cảm tưởng rằng con đường trước mặt mình… mỗi lúc một tăm tối hơn.

*

Tôi cố gắng tránh né em.

Nhưng em cứ không bỏ cuộc. Em cứ bám theo tôi, nhiều khi còn gắng níu lấy cánh tay tôi mỗi khi tôi rời chỗ ngồi để tới làm việc ở đâu đó khác, và điều đó chỉ khiến tôi rên rỉ vì đau như thể cả cánh tay tôi đang bị nhấn chìm trong lửa. Đau cơ à? Tôi chẳng biết nữa; tôi chỉ có thể cố lờ cảm giác ấy đi để em không sốt sắng hơn thôi.

Vẻ mặt em… như thế, như thể muốn nói rằng em phiền lòng, dù em đang lo lắng vô cùng.

Mắt em ngấn lệ.

Một cách đầy âu yếm, tôi không gạt đôi bàn tay xương xương của em ra như thường khi. Tôi ở lại, và lắng nghe em xả hết những nỗi lo của mình ra trong khi em chật vật gắng giữ dáng ngồi nghiêm chỉnh, nấc lên những tiếng sụt sịt lặng lẽ lẫn vào cùng hơi thở. Tôi vô thức níu lấy cánh tay em, và em ngước nhìn lên. Đối mặt với vẻ đẹp nhợt nhạt phi thường ấy, tôi lại thấy mông lung tựa hôm nào, và lần này, cảm giác ấy chảy tràn qua từng đường may chắp nối những mụn vải ghép thành sự tồn tại của bản thân tôi, đầy ứ.

Đôi mắt tôi căng ra khi tôi thấy đầu óc mình quay cuồng và nóng giẫy lên. Những khớp xương của tôi bắt đầu nhức nhối; tôi chẳng biết là do chế độ ăn hay vì cơn chóng mặt vừa rồi. Thật nực cười — tôi giờ lại thành kẻ sụp đổ vì sức nặng của chính bản thân tôi. Cố gắng dùng nốt chút sức lực còn lại tròn mình, tôi nhẩm lại những dòng suy nghĩ và nghiến chặt hai hàm răng. Thở hắt ra, rên lên những tiếng ư ử đầy bức bối, tôi gắng bình tĩnh, chật vật giữ cho nhịp thở đều đều.

Với đôi mắt giần giật và ngần lệ, em vươn tay ôm chầm lấy tôi, và tôi nhanh nhẹn từ chối cái hành động ấy bằng cách đẩy em ra xa. Tôi thì thầm hẹn em gặp tôi sau giờ làm việc, và quay lưng rời khỏi căn phòng.

Tôi thề rằng tôi đã nghe thấy một tiếng cười khúc khích phía sau lưng, nhưng nghe chẳng giống tiếng em chút nào. Vẫn còn chóng mặt, và… từ khi nào trong văn phòng lại im ắng thế? À, có gì đâu, chắc là ảo giác thôi.

*

seoul-2267398_1280.jpg

Tôi gặp em trên cầu Hangang, cái nơi nhộn nhịp người xe qua lại; xe tải, xe limousine, ô tô, và xe máy cứ phóng vụt về phía những tòa nhà của thủ đô xa tít mù khơi, được điểm xuyết bằng hàng trăm những đốm sáng trắng và đỏ nhấp nháy, liên hồi hiện lên và vụt tắt.

Những cơn gió đêm se se và tiếng sóng dạt dào chốc chốc lại ập tới chân cầu đã nhấn chìm những âm thanh ồn ã trên đường nhựa. Ánh trăng nhạt nhòa màu trắng sữa rọi lại từ mặt nước và từ trong ánh nhìn uể oải của em. Với vẻ mặt ăn năn vì chuyện vừa rồi, tôi nhìn chăm chăm xuống đất, lòng bàn tay ướt đẫm túm chặt lấy hai bên ống quần.

Tôi thấy ánh mắt em hoang hoải ngước nhìn trời sao, trước khi quay sang nhìn tôi. Em bỏ khẩu trang và nhăn mặt, trên đôi má hồng hiện ra hai lúm đồng tiền đan xen với những vết nứt đỏ ngoằn ngoèo khi những cơn gió lạnh buốt cứ táp lấy làn da nhạy cảm của em. Tôi hỏi em sao em lại bỏ khẩu trang - em thoáng ngạc nhiên, rồi tiến lại gần tôi, hương đào ngọt dịu càng lúc càng thêm quyến luyến.

Ngay tức khắc, em vòng tay ôm lấy tôi thật chặt, chặt tới nỗi tôi cảm tưởng như mình đã không được gần gụi ai đến thế rất lâu rồi. Đôi chút sững sờ, tôi ré lên khe khẽ và suýt nữa trượt chân. Trong khi tôi cố gắng lục lọi trong đầu để tìm kiếm một lý do tử tế để nói em nghe nhưng vô vọng, em vùi gương mặt mình vào ngực tôi đột ngột.

Tôi hốt hoảng nhìn quanh, xem xét tình hình khi ấy. Em ngước nhìn tôi với vẻ mặt y như lúc ở văn phòng — cũng đôi mắt trong suốt ấy, như thể em khao khát điều gì.

Phải… phải chăng đó là…? Tôi không biết nữa. Tôi…?

Tôi từ từ bỏ khẩu khang. Đôi mắt em ánh lên vẻ giận dỗi, song hồ mị vô cùng. Hít thở mạnh một hơi, tôi biết mình chẳng thể phủ nhận điều ấy thêm lần nào nữa. Tôi ngả người vào em.

Tôi thấy có gì đó lóe lên trong mình, và cảm giác ấy tức khắc bùng lên thành một dòng điện phóng vụt từ đầu đến chân tôi vào cái khoảnh khắc đôi môi tôi và em quấn lấy nhau khi hai đứa trao nhau một cái ôm tưởng như là trường cửu. Cảm xúc ấy đang lớn dần. Tôi thấy như hai đứa đang sẻ chia hơi ấm ấy cho nhau, cho tới khi…

Em ôm lấy tôi chặt hơn. Rồi, một cảm giác đau điếng nhói lên bao phủ lấy lồng ngực tôi và nhấn chìm hơi ấm kia xuống tít tận mười tám tầng địa ngục.

Tôi gắng sức giằng ra, kêu lên những tiếng ú ớ thất thanh, trong khi em cứ quấn chặt lấy tôi không dứt.

Trước mắt tôi, cánh tay em biến đổi. Làn da xám ngoét bắt đầu sôi lên, trước khi chảy lỏng ra thành cái gì đó mềm như lụa, thấm vào bên trong quần áo tôi và bao phủ lấy cơ thể tôi.

Và rồi gương mặt em. Em mở mắt. Chẳng có con mắt nào.

Em nhăn mặt, khi những đường nét trên gương mặt em sôi lên rồi tan chảy thành một mớ bầy nhầy, bao phủ lấy chân tay tôi, trùm kín mặt tôi.

Điều cuối cùng tôi nghe em nói là:

"Cảm ơn nhé. Em sẽ thích nơi này."

Và rồi mọi thứ tối đen.

*

index.jpg

Tôi tỉnh dậy trong căn phòng riêng tối tăm, ẩm mốc.

Không.

Không, không, không.

Làm ơn, đừng bảo tôi là —

Mở laptop lên, tôi liếc nhìn ngày tháng.

2020년 03월 21일

Tôi nhìn vào đồng hồ, đầu óc mụ mị, chỉ biết dụi mắt sau khi một cảm giác đau nhức nhối dấy lên dưới đáy nhãn cầu. Một cặp kính áp tròng, sứt mẻ và in vết máu khô, rơi xuống sàn.

Những con chữ… giờ đây trông thật nhòe nhoẹt.

Tôi có đang hoang tưởng không? Nhưng — nhưng không phải là em đã đưa tôi cái này sao…

Sau khi cơn đau dịu đi, tôi nhìn xuống đôi bàn tay xám ngoét xương xẩu với những ngón tay dài khác thường, chi chít những mạch máu xanh đen. Tôi òa lên những tiếng khóc lóc và rên rỉ; thế nhưng, chẳng có giọt lệ nào rơi cả.

Tôi nghiến răng.

Tôi đã đúng.

Unless otherwise stated, the content of this page is licensed under Creative Commons Attribution-ShareAlike 3.0 License