Code Brown

“Đây là 1 ý tưởng tồi,” Tiến sĩ Jackson Bright lẩm bẩm, hiện đang ở trong cơ thể của 1 gã bán thịt người Do Thái, gã đã bị kết án tử vì tội giết vợ hắn, và dùng cơ thể cô ta như nhồi thêm vào miếng bánh thịt của mình. Cơ thể này là cơ thể gần nhất mà anh có thể cảm thấy coi như là cơ thể gốc của mình, dù nó cách xa tuổi anh vài thập kỉ. Anh trượt xuống cái ghế của cái bàn dài, cố gắng để có thể trở nên thoải mái. Anh đã trở thành phụ nữ khoảng vài tháng nay, trở thành 1 giới tính khác luôn làm cho anh cảm thấy rằng mình đang chơi ở nơi họ không nên.

“Tôi nghĩ đây thật sự là 1 tưởng cực kỳ tồi. Nhưng” O5-6, nhưng thường được gọi là Cowboy, và từng được biết đến với tên là Mikell Bright, trượt vào chỗ ngồi của mình. Anh ta đang chỉnh cái dây đeo của mình khi anh đang cố gắng thoải mái khi ở nhà, nhưng anh đã không cảm thấy ổn khi bỏ đi cây súng của mình. Anh đưa 1 ánh nhìn bao quát toàn căn phòng, tham quan toàn bộ của chủ sở hữu bây giờ.Cô ấy sở hữu chúng, anh không có quyền yêu cầu đòi lại nó, nhưng không có khẩu súng nào đều cảm thấy giống nhau.”Cô đã làm rất nhiều điều cho gia đình đặc biệt là khi họ gặp …” Anh đang tìm kiếm từ ngữ , gặp khó khăn khi phải tìm từ gì đó lịch sự.

“Già đi. Cô ấy đã trở nên già đi” Jack thêm vào, không bao giờ là 1 người lịch sự. Anh quay sang hướng bên cạnh mình, đảm bảo cho em trai của mình đang ở yên trên ghế, và sẽ không ngã ra ngoài. Anh phải chăm sóc cho TJ. Cuộc họp được tổ chức rõ ràng, không lính gác, không y tá, không một ai trừ gia đình. Giai đoạn. “Thật kì lạ khi nghĩ rằng người bạn của chúng ta trở nên già đi nhưng … Cô ấy đã có tuổi. Cũng khá là nhanh nữa .
“Tôi tưởng rằng cô ấy đã kiếm cho mình một cơ thể mới ?” Yorick Elroy xen vào khi anh ta đang dựa lưng vào tường . Anh là 1 trong những thành viên nhỏ tuổi nhất của gia đình, là cháu nội của tiến sĩ Bright,anh quyết định đứng để làm cho những người lớn tuổi hơn cảm thấy thoải mái. Ngoài ra, nó cũng giúp anh ta tìm kiếm tất cả lối thoát hiểm tới căn phòng , và đến với chúng 1 cách nhanh nhất, cũng có thể đó là lý do. “Tôi nghĩ cô ấy có liên quan tới sự ồn ào ở điểm 23.” Ai đó nói.

“Có thể đó là điều ước từ 239” đó là ý kiến của thành viên trẻ nhất ở đây, đặc vụ đặc biệt Serra Argent, cô ấy cũng quyết định đứng, nhưng , khác với người anh họ của cô ấy, cô ấy chọn đứng về phía bàn vủa Tổ chức, bàn tay của cô không rời xa khẩu súng màu ngọc trai nếu nó không phải vì quyền thừa kế của cô, thì hẳn là cô có quyền”Các anh biết không, như thể là…” Ánh mắt cô ấy hướng về bố cô đang vẽ bằng những cây bút màu của ông. Tất cả cùng dõi theo, và rồi lại liếc đi chỗ khác , đồng nhất,gia đình luôn hướng về nhau.
“Mọi người nghĩ họ còn bắt chúng ta đợi bao lâu nữa” Cowboy nói , lại nghịch dây đai như thể đã 100 lần chỉ trong 5 phút.

“Không lâu nữa đâu” 1 giọng nói phát ra từ cửa.Những người làm trong Tổ chức của nhà Bright chuyển sự chú ý của mình về phía cánh cửa, tất cả cùng cau mày. Ai đó vừa nói ư? Nó thật khó để có thể kể. Không một ai ở đó cả.

Cô ấy là 1 người Châu Á, trẻ, và khá là tự do nữa. Thật khó để có thể giữ sự thật ở trong đầu. Cô ấy ăn mặc rất giống và cô ấy là- người duy nhất ở trong nhóm có thể nhìn cô ấy với sự tin cậy là Jack, nhưng rồi ,anh giữ ý nghĩ của mình bên ngoài cơ thể, nên đơn giản là cô ấy không ảnh hưởng đến anh. “Họ gửi tôi đến trước để đảm bảo là các anh tuân theo luật lệ” cô ấy tiến về phía bên kia của cái bàn, tìm kiếm cho mình cái ghế, kiểm tra phía bên dưới,nói chung là trở thành kẻ đáng ngờ, chả ai buồn để ý đến cô “Không có Sarah ư”
Bright khịt mũi, trong khi gia đình của anh tiếp tục đi tìm nơi phát ra tiếng nói. Anh tiếp tục nhìn chằm chằm vào cô, tựa cằm vào nắm tay của mình, mắt anh bắt đầu ngấn nước “Có vẻ ai đó đang rời khỏi thế giới này, chúa tôi ơi. Anh nở một nụ cười mỉm với đứa cháu gái tuyệt vời của mình, đảm bảo rằng anh là người duy nhất nhận ra cô ấy. “Và không, không có Sarrah ở đây. Chúng ta không nhất thiết phải đưa TJ đi, và không tất cả đều ổn, cứ tiếp tục tô màu đi” Anh xoa đầu đứa em trai của mình để trấn an cậu, người ngước lên nhìn anh khi nhận ra tên của mình. Nếu Mikell không đi ra ngoài bằng tay chân, với "Một phương pháp thử nghiệm mới ". Thì Sarah sẽ luôn đứng đầu. Cơ mà. Hình như cô ấy không để ý lắm.

"Cô gái đó để ý nhiều hơn anh nghĩ đó,"một cô gái trưởng thành bước vào cùng con gái cô ấy. Claire Lumineux đệ nhị hay Claire Lumineux con đối với bạn bè hay kẻ thù, và cũng gần nhạt nhẽo như con của cô ấy, nhưng thêm vào đó sự giả tạo, không tạo quá nhiều dấu ấn, để không bị bắt. Cô ấy gầy, và tóc của cô gần như là màu trắng. Cô ấy lườm tất cả mọi người tại bàn ngoại trừ một người. Khuôn mặt cô dịu lại khi nhìn TJ, rồi bỗng cô dừng bước tại bên kia cái bàn để chạm anh. Một dòng điện từ tay của cô ấy đến mặt đất khi cô bỏ ngón tay mình ra. Cô ấy cười một cách thú vị thay cho sự giải thích "Quá nhiều điện tĩnh"
"Bây giờ thưa dì. Đừng doạ những người tù tội nghiệp. Dì biết là máu của gia đình ta không mất đi dễ dàng đâu."người đàn ông tiếp theo đi qua cửa mang trong mình một sắc thái nặng nề, giấu đi đôi mắt của mình, bước đi cùng cây gậy chống màu đỏ. Ông để con chó của mình ở nhà, vì biết rằng nó sẽ cố cắn ai đó. David Blindman, hay thường gọi là Con trai hợp pháp, hoặc là Người thưa kế hợp pháp, ở đó để nói thay cho Ổ ấp trứng, một trong rất nhiều đứa trẻ được sinh ra bởi O5-6 khi ông còn trẻ , hoang dã hơn từng ngày. Một vài đứa trẻ không cùng huyết thống với nhà Bright. Nhưng họ được đặt dưới cùng 1 cái tên, dù tốt hay xấu. David khẽ gật đầu với người bố của ông, dễ dàng thoải mái trên chiếc ghế của mình.” Bố. Tôi muốn nói là thật tốt khi được gặp ông. Nhưng ông lại đảm bảo điều đó không thể xảy ra.”

“David” O5-6 nói. Ông thay đổi tư thế ngồi trên ghế một cách khó chịu, tay đặt lên thắt lưng một lần nữa. “Chúng ta có cái cuộc họp này. Ta muốn bảo vệ con.”. Anh ấy liếc xuống dưới bàn, nhìn đứa em út của mình. “Khỏi tất cả mọi thứ.”.

“Con luôn có nhiều cách thú vị để bảo vệ mọi người, con trai”. 1 nhân viên thuộc Tổ chức
ngồi xổm, bà ấy gầy, da ngăm đen, với khăn trùm đầu, mặc một chiếc váy che kín cơ thể, lơ lửng qua cửa sổ. Theo tôi nghĩ “lơ lửng” ở đây nên hiểu theo nghĩa đó, chứ không phải bà ấy đang bay. Bạn cần phải cẩn thận khi miêu tả những người như thế, bạn không biết họ có thể thực sự làm gì. Bà mỉm cười với những người đàn ông sau cái bàn, và ôm họ những cái ôm thật chặt, sau đó cũng làm thế với TJ. Anh cảm thấy khó chịu khi cô ấy cứ ngăn cho TJ tô màu. “Chào các anh, thật tốt khi được gặp các anh”, bà ấy nói, vẫn cười tủm tỉm khi cô tiến tới bên kia cái bàn. Bà ấy thường được gọi là Everlyn, một vài lần được gọi là Hai, vì sự đào tẩu và tái sinh của bà, bà ấy thích được gọi là Edchina, hoặc khi bà cảm thấy muốn lãng mạn , Mẹ của Quái vật. Đó là biệt danh bà có vừa tự nhiên, vừa giả tạo. Bà ngồi xuống cái ghế như một nữ hoàng duyên dáng. Chiếc váy của bà ấy phồng lên tại một số chỗ, trước khi bà làm phẳng chúng ra.

“Bố của chúng ta không thể làm được điều đó”bà định trả lời cho Mikell, nhưng Jack mới là người nói.

“Bố đã nghỉ hưu. Ông đã nói khá rõ ràng là ông không muốn liên quan bất kỳ vấn đề gì, kể cả là vì gia đình.”người phụ nữ tạo ra sinh vật để kiếm sống cùng con trai mình, nhưng cũng để nó đi. Nếu người đàn ông đó muốn nghỉ hưu, thì, tốt cho ông ấy thôi. Cuối cùng ông ấy cũng thoát ra được.

Người cuối cùng bước vào là người duy nhất mà tất cả mọi người đều tin tưởng. 1 người cao, gầy, với mái tóc màu gừng. Ông được gọi với rất nhiều cái tên. Dr Joseph Tamlin. Yosef Bin Tamlin. Yoshua bin Tamlin. Thời gian. Tên khốn đó. O5-13. Wiblly trong Woblly. Cái đệt, sao hắn lại ở đây. Kẻ phá tường. Và hàng chục. Nếu không muốn nói là hàng trăm, và hơn thế nữa, trải dài qua hàng ngàn năm trong lịch sử nhân loại. Mọi người đồn thổi rằng Tamlin không phải là một cái tên, mà là một biệt danh, được truyền đi một cách bí mật. Những người này đã sai. Có lẽ. Có thể. Trong hầu hết các dòng thời gian. Nó thật là lạ, phải không? Thời gian đang trôi đi, cùng một lúc, cùng nhau-“ Đừng quan tâm, họ sẽ không hiểu đâu,” Những lời bình luận của Tamlin khi bước vào căn phòng. Cả 2 phía của bàn trao đổi những ánh nhìn, nhưng họ không nói gì. Tất cả đều được sử dụng một cách ngẫu nhiên và bộc phát. Anh đẩy 1 chiếc Tivi cũ đã được thiết lập, như là 1 người ở độ tuổi nhất định sẽ nhớ về thời học sinh của họ, với đầu loa VCR ở cái kệ bên cạnh TV. Anh liếc nhìn tất cả mọi người trong căn phòng, kiểm tra kĩ người trong danh sách, và gật đầu với chính mình. “Tốt! Tất cả mọi người đểu đã ở đây, chúng ta bắt đầu thôi.”

Yori đếm trong đầu, và rồi giơ tay lên. “À. Cho tôi xin lỗi. Nhưng tôi không nghĩ.

Tamlin ngắt lời anh. “Phải. Claire không có ở đây, dù cô ấy là người đã gọi tất cả tới đây. Lý do là vì, ở đây. Ông chỉ vào cuộn video. “Claire đã đưa cho tôi vào năm 1981, cần phải được bật vào dịp cô ấy chết-” Tất cả đều thở rất hổn hển. “Cái mà, theo ghi chú của cô đã viết-”Anh ấy dừng lại, anh nhìn cái bức tường lử đằng xa. Như thể bị hút vào một chiếc nam châm ghê rợn, tất cả những con mắt, và những khuôn mặt, trong trường hợp của David, bước về phía trước bức tường, và chỉnh cái đồng hồ ở trên đó. Những cây kim được chỉnh về phía trước , cho đến khi chúng chỉ vào số 12 và số 5. “Ngay lúc này”

David, Claire đệ nhị, Jack và Sera tất cả đều cúi đầu trong giây lát, trong nỗi buồn và sự kính trọng. Không một ai có thể cúi đầu xuống cho người bà của mình, nhưng vì không ai có thể nhìn thấy, cô ấy không buồn để ý. Yoric tiếp tục nhìn Tamlin, trong khi TJ tiếp tục tô màu. Evelyn ôm mặt mình khóc nức nở khi nghĩ đến đứa con của bà đã chết. Mikell thì càu nhàu, như anh ta vẫn hay làm. “Chết tiệt mà. Cô cùng với sự tinh tế của bản thân đã chuẩn bị cho màn kịch này. Chờ đợi cho đến khi tất cả mọi người tụ họp với nhau để cùng chết. A. Cái đệt gì vậy?” Anh xoa xoa cái đầu của mình, nhìn xung quanh căn phòng. Nhưng không một ai đánh anh ta cả, vì thế anh nhanh chóng quên nó đi.

“Dù sao thì,” Tamin nói tiếp. “Đây là yêu cầu cuối cùng của cô ấy. Có ai phản đối nếu tôi bật nó lên không? Không ai ư? Tốt.” Ông cẩn thận để cuốn băng vào trong đầu, và nhấn nút mở. Đồng thời ông cũng mở đèn lên, cho việc xem rõ hơn, rồi lại nhấn nút dừng, xem sự căng thẳng trong phòng như thế nào. “À phải rồi. Chúng ta để đèn sáng nhé, được không?Không ai có ý tưởng gì à. " Mặc dù ông đang nhìn người không là gì cả khi anh nói điều đó. Cô chỉ lắc đầu, cố tỏ vẻ vô tội.

Cuộn băng bắt đầu với một người phụ nữ trẻ người Châu Phi, mái tóc được tết bím dài, mặc một chiếc váy dài màu vàng giản đơn. Cô ngồi, nhìn chằm chằm vào camera, 2 tay chắp lại trước mặt.

Serra cau mày, nhìn Claire đệ nhị, rồi lại nhìn Evelyn, lắc đầu rồi cúi xuống, cô định hỏi bác Jack. Anh chỉ đặt ngón tay vào môi cô, không nhìn cô.

"Ta sẽ giải thích cho cháu sau" anh trấn an cô.

Cô lại khoanh tay trước ngực, rồi lại dựa lưng vào tường, chỉ bĩu môi một chút.

Trên màn hình Claire gật đầu, theo hướng của Jack. "Cảm ơn, điều đó là tốt nhất, cảm ơn. Xin chào tất cả mọi người!
Cô ấy nói với một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt của cpo đã làm say mê những người ở đây. Tất cả mọi người đều gật đầu đáp lại, nhận ra rằng, ở một mức nào đó, cô ấy đang nhìn họ, hoặc đã nhìn thấy họ, hoặc bất cứ điều gì.

Scp-590 không hề rời mắt khỏi những cây bút màu của mình. Cậu chỉ nâng một tay để vẫy với màn hình. "Chào chị Claire! Em rất nhớ chị!" Những người anh của cậu rất ngạc nhiên, đó không phải là cách hành xử thường ngày của cậu.

Claire đang ở trên màn hình cười rạng rỡ hơn, nhìn về phía người em trai yêu quý của cô. "Chị cũng nhớ em nữa, TJ. Em vẫn để mắt tới những người anh trai của em chứ?" Có vẻ như cô không chờ đợi sự hồi âm, vì cô đã quay sang nhìn về những đồng nghiệp của mình. "xin Chào, lần nữa, gia đình của tôi. Thật tốt khi thấy tất cả mọi người ở đây, dù hoàn cảnh không phải là tốt nhất. Vì thế. Chúng ta hãy đưa những con người bình thường ra khỏi đây. Tôi, Claire Lumineux Senior, tên khai sinh Claire Bright, thường được gọi với biệt danh Người em gái bé nhỏ, là một người có ý nghĩ bình thường , và hiện tại, bên trong một cơ thể bình thường, tôi muốn nói rằng đây là ước nguyện và bản di chúc cuối cùng của tôi, ngoài ra trao cho Joey Tamlin là người duy nhất điều hành khu đất của tôi. " Cô ấy hít một hơi thật sâu, rồi dừng lại, khẽ nghiêng đầu mình. Ánh mắt của cô nhìn vào nơi Jack đang ngồi, có vẻ như anh ấy đang chuẩn bị nói.

Jack cau mày nhìn về phía màn hình, trầm ngâm. Trong một vài phút, có sự im lặng, Jack đời thật đang nhìn Jack trên màn hình, như thể họ đang cố vượt lên trên người kia. Bầu không khí xung quanh thật căng thẳng, họ không chắc phải mong đợi điều gì. Cuối cùng, Claire, đôi mắt cô chuyển sang cái lườm, nói tiếp. “Nếu các anh không nói, thì tôi không thể trả lời, các anh biết cách nó hoạt động mà.”

Bright thở ra một tiếng thở dài, thể hiện sự bực tức. “Làm sao chúng tôi chắc là cô đã chết?” Ngay khi Bright dứt lời, tất cả điện thoại của mọi người trong căn phòng đều đổ chuông với một " văn bản hình ảnh" trong đó. Jack cố gắng không trở nên xấu hổ khi những giải điệu nhẹ nhàng của bài Macarena lấn át những tiếng nhạc chuông khác. Anh mở điện thoại ra, và nhìn bức ảnh khủng khiếp trong đó. "Tốt. Ít nhất cô đã chết trên một chiếc giường."

"Phải. Chị nghĩ đó là điều an ủi lớn đối với chị," Claire cười- một nụ cười gượng, lắc đầu với em trai mình." Chị đã vượt qua. Dù cái bóng của chị sẽ tồn tại hơi lâu trên thế giới này. Dù sao thì, chả có gì tốt khi có thể nhìn thấy tương lai, khi ta không thể tiếp tục thay đổi mọi khứ sau khi chết? Ha! Bóng tối chả có ảnh hưởng gì với tôi, các anh có thể đặt cược cho những kẻ bất lương!” Mắt cô nhìn xuống cái bàn, nụ cười của cô đáng sợ làm cho mặt cô như được chia làm hai “Thậm chí cả Hari Seldon cũng không thể phù hợp với kế hoạch của tôi!, nhưng, phải, không được quá hả hê.” Cô ấy hắng giọng, cố gắng làm cho mặt mình trở nên bình thường, trầm lắng hơn. “Đây là ước nguyện của tôi. Phải. Chúng ta bắt đầu từ người già nhất đến trẻ nhất nhé, được không?”

Cô chuyển ánh nhìn sang người mẹ vẫn đang khóc của mình. “Mẹ.” Evelyn ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào đứa con gái của mình. Mắt bà đỏ lên vì khóc. “Mẹ, con rất cảm ơn mẹ. Mẹ đã ban cho con sự sống. Mẹ đã kéo con ra ngoài trước một vài người-” Đôi mắt cô chuyển hướng về những người anh trai của mình. “Có thể làm cho cuộc sống của con chả khác gì địa ngục. Và mẹ đưa cho con một cơ thể mới, khi cái cũ đã thất bại. Cô vỗ lên bím tóc của mình. “Do vậy, con quyết định cách duy nhất để tặng mẹ, chính là sự sống. Joey?”

Tiến sĩ Tamlin thò tay vào cái túi bên cạnh cái ghế của ông, thứ mà ông không mang theo khi đi vào. Rất cẩn thận, ông rút ra một cái hộp nhỏ, nhỏ hơn cái hộp bánh mì, và to hơn cái hộp đựng nhẫn, và đi quanh cái bàn để đặt nó trước mặt Evelyn Bright.

Bà chậm rãi vươn đến cái hộp, do dự, rồi lật nắp. Mặt bà như thể là một chiếc mặt nạ chứa đầy sự kì diệu, khi bà nhìn vào trong đó. Những ánh đèn nhiều màu phản chiếu lên khuôn mặt. Bà nhẹ nhàng xoay chiếc hộp để cho toàn bộ gia đình có thể nhìn thấy, tất cả đều thở một cách hồi hộp. Bên trong là một chiếc hộp nhỏ là một quả trứng, không lớn hơn quả trứng gà, nhưng vỏ được bọc trong một dải lấp lánh. Nó phát sáng từ bên trong, một ánh sáng ấm áp, khỏe mạnh. Evelyn đóng chiếc hộp với một chút miễn cưỡng, và cầm lại, hai tay bà ôm lấy nó.

“Nó được gọi là Trứng Vũ Trụ, theo người giao dịch mà con có. Nó có khả năng chứa cả một vũ trụ, cùng với một vụ nổ Big Bang, chờ đợi khi Entropy vượt khỏi tầm kiểm soát để nó có thể đến lượt. Con chưa thể nhìn thấy trước nó nở trong cuộc đời của mẹ, nhưng con vẫn nghĩ đó là điều thú vị khi mẹ có nó. Mẹ là một người mẹ tuyệt vời, tốt nhất mà con có thể. Cảm ơn mẹ.”

Echina cúi đầu, kéo tấm màn che đầu, khóc trong sự cô độc.

Cô rời mắt khỏi mẹ mình. Cô cau mày khi nhìn người anh cả của mình, trong sự chán chường. “Mikell.” “Anh nghĩ mình sẽ nhận được gì đây, kẻ đã lấy tất cả mọi thứ ?” Claire bình tĩnh ra hiệu cho Tamlin, người đang lục lọi trong túi của mình, và kéo ra một chiếc hộp đựng kiếm dài hai feet, rộng khoảng 2 foot, lớp vỏ cứng, lật các chốt mở, như thể là một dụng cụ chơi nhạc. Anh đưa cái hộp cho Mikell, người giữ nó lại bằng một tay.

Vươn lên phía trước, Mikell mở khóa chiếc hộp, và xem thứ bên trong với một cái nhìn khó hiểu, trước khi đưa nó cho cả gia đình xem. Bên trong là một phần của thanh kiếm cán rổ, phía bên dưới là một vải nhung đỏ. Một thanh kiếm dài một foot và một nửa tay cầm và nhiều lưỡi dao lấp đầy đáy

Unless otherwise stated, the content of this page is licensed under Creative Commons Attribution-ShareAlike 3.0 License