SCP-157-VN.
Quy trình Quản thúc Đặc biệt: Khuôn viên cũ của Bệnh viện Tâm thần Saint-Cécile, tọa lạc tại thành phố Đà Lạt, Việt Nam, hiện đã bị phong tỏa hoàn toàn và được ngụy trang dưới dạng một khu di tích xuống cấp, không đủ điều kiện khai thác. Toàn bộ lối ra vào đều được niêm phong bằng hàng rào tiêu chuẩn quân sự, đi kèm lực lượng canh gác thường trực của Tổ Chức.
Không cá nhân nào được phép lưu lại bên trong SCP-157-VN sau 19:00 nếu chưa có sự phê duyệt từ ít nhất hai nhân sự cấp 3.
Mọi âm thanh phát ra từ khu điều trị phía Đông sau 21:00 phải được ghi nhận đầy đủ, tuyệt đối không được phản hồi dưới bất kỳ hình thức nào.
Nhân sự có tiếp xúc trực tiếp với hồ sơ bệnh án, nhật ký điều trị hoặc lời khai bệnh nhân thu thập từ SCP-157-VN bắt buộc phải trải qua đánh giá tâm lý trong vòng 72 giờ kể từ thời điểm tiếp xúc.
Mô tả: SCP-157-VN là phần còn sót lại của Bệnh viện Tâm thần Saint-Cécile — một cơ sở điều trị tâm thần do chính quyền thực dân Pháp thành lập vào năm 1908, với mục đích tiếp nhận cả bệnh nhân bản xứ lẫn binh sĩ châu Âu có dấu hiệu rối loạn tâm trí.
Cơ sở này chính thức ngừng hoạt động vào năm 1947, sau một vụ hỏa hoạn quy mô lớn không xác định được nguyên nhân. Hồ sơ hành chính còn lưu giữ cho thấy chỉ ghi nhận 12 trường hợp tử vong. Tuy nhiên, số lượng nhân sự và bệnh nhân mất tích cùng thời điểm được ước tính vượt quá 80 cá nhân.
Các hiện tượng dị thường tại SCP-157-VN bắt đầu biểu hiện định kỳ mỗi đêm, từ 21:00 đến 04:00, tập trung chủ yếu tại khu điều trị phía Đông — khu vực từng được sử dụng để biệt giam những bệnh nhân có biểu hiện mê tín cực đoan hoặc báo cáo nghe thấy “tiếng gọi từ cõi chết”.
Trong khoảng thời gian này, toàn bộ hệ thống chiếu sáng bên trong bệnh viện sẽ tự phát sáng dù không có bất kỳ nguồn cung năng lượng nào được xác định. Đồng thời, nhân sự quan sát ghi nhận nhiều hiện tượng âm thanh không rõ nguồn gốc, bao gồm tiếng bước chân, tiếng bánh xe đẩy kim loại, và các đoạn hội thoại rời rạc. Câu nói được ghi nhận lặp lại với tần suất cao nhất là: “Nóng… nóng quá…”
Quan sát từ bên ngoài qua các ô cửa sổ, Tổ Chức đã xác định nhiều thực thể hình người, được phân loại là SCP-157-VN-1. Các thực thể SCP-157-VN-1 sẽ biến mất khi có người tiếp cận. Các thực thể này thường mang đặc điểm của bệnh nhân suy kiệt: cổ tay có dấu vết trói buộc, phần đầu bị cạo không đồng đều, hoặc trong một số trường hợp là hình dạng của nhân viên y tế mặc đồng phục thời kỳ thuộc địa.
Phụ lục 157-VN.1:
Các nhân sự tham gia vào việc quan sát và tiếp cận tòa nhà phía Đông báo cáo nhiều biểu hiện tâm lý bất thường xuất hiện trong vòng 1–6 giờ sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Phần lớn triệu chứng tự biến mất trong khoảng 72 giờ mà không cần can thiệp y tế chuyên sâu.
Các biểu hiện thường gặp bao gồm: lo âu, ác mộng tái diễn, cảm giác có người đang nhìn mình, sợ không gian kín, sợ lửa, và nỗi sợ mãnh liệt liên quan đến cái chết (necrophobia).
| NHÂN SỰ | NHIỆM VỤ | TRIỆU CHỨNG |
|---|---|---|
| Lê Minh Hoàng | Lắp đặt camera giám sát hành lang tầng hai khu phía Đông. | Ba giờ sau nhiệm vụ, nhân sự xuất hiện hoảng loạn khi nhìn thấy khói bốc lên từ ấm nước đang sôi tại căng tin Điểm quản thúc. Đối tượng hét lớn “mở cửa ra” và cố gắng phá cửa sổ gần nhất để thoát thân. Được tiêm thuốc an thần. Hồi phục hoàn toàn sau 18 giờ. |
| Phạm Thị Huỳnh Anh | Quan sát các đối tượng SCP-157-VN-1 từ xa qua cửa sổ vào ban đêm. | Báo cáo cảm giác lo sợ mãnh liệt đối với không gian hẹp, đồng thời xuất hiện nỗi sợ bị nhốt trong phòng kín. Đối tượng từ chối sử dụng thang máy và yêu cầu cửa phòng nghỉ phải luôn mở trong thời gian triệu chứng kéo dài. Các biểu hiện biến mất sau 27 giờ. |
| Hoàng Đức Minh | Kiểm tra các đoạn ghi hình được ghi lại vào ban đêm tại khu phía Đông. | Xuất hiện nỗi sợ hãi mãnh liệt khi suy nghĩ về cái chết hoặc khi nhìn thấy xác chết. Đối tượng từ chối tiếp xúc với phòng lưu trữ tử thi trong thời gian triệu chứng kéo dài. Các biểu hiện biến mất sau 52 giờ. |
| Trần Quốc Vinh | Tuần tra khu vực quanh tòa nhà phía Đông vào ban đêm. | Liên tục gặp ác mộng lặp lại về việc bản thân bị nhốt và thiêu sống bên trong tòa nhà phía Đông. Đối tượng nhiều lần tỉnh giấc trong trạng thái hoảng loạn và đổ mồ hôi nặng. Các giấc mơ chấm dứt sau 3 ngày. |
Phụ lục 157-VN.2: Báo cáo dị tượng
• Một hình người cháy xém được nhìn thấy đứng tại cửa sổ tầng hai khu phía Đông, hai tay bám khung cửa như đang cố trèo ra ngoài. Đối tượng biến mất sau vài giây.
• Sau 00:00, nhiều báo cáo ghi nhận một cá thể SCP-157-VN-1 bò dọc mái ngói khu phía Đông bằng cả tay và chân. Camera giám sát chỉ ghi nhận mái nhà trống.
• Báo cáo về một hình người đứng bất động tại cửa sổ tầng hai khu phía Đông. Đối tượng có bề mặt cơ thể giống bị cháy sém. Khi chiếu đèn trực tiếp vào vị trí cửa sổ, đối tượng biến mất.
• Một hình người được ghi nhận nhảy khỏi cửa sổ tầng hai khu phía Đông. Đối tượng biến mất giữa không trung trước khi chạm đất.
• Tiếng hô “cháy rồi” nhiều lần được nghe thấy trong khuôn viên bệnh viện vào buổi trưa. Riêng tại khu phía Đông, âm thanh ghi nhận được là nhiều giọng người lặp lại câu: “Nóng… nóng quá…”
Phụ lục 157-VN.3:
Ngày 12-08-1998, trong quá trình khai quật tầng hầm khu điều trị phía Đông của SCP-157-VN, Tổ Chức thu hồi một tập hồ sơ giấy bị cháy dở. Phần lớn tài liệu đã hư hại nghiêm trọng, chỉ đọc được từng phần rời rạc. Hiện các nội dung vẫn đang được tiến hành phục chế và giải mã.
Những đoạn văn bản còn lại cho thấy đây là thư từ trao đổi giữa Ban quản lý Bệnh viện Tâm thần Saint-Cécile và một nhóm chưa xác định, hiện được cho là có liên hệ với TLĐLT-4881 (“Quận Cú”).… định kỳ các đối tượng không thân nhân, mất khả năng nhận thức, hoặc được phân loại vô vọng điều trị.
• Các đối tượng được bàn giao sẽ không được ghi nhận lại hồ sơ bệnh án hoặc được xác định là đã tử vong.
Điều II: Hội có trách nhiệm cung cấp kinh phí, thuốc men. Bệnh viện sẽ cung cấp các bệnh nhân và thi t…
Các phương pháp điều trị đặc biệt theo thỏa thuận sẽ được thực hiện với sự có mặt của các thành viên trong Hội tại tòa nhà phía Đông …
Điều IV: Không nhân sự cấp thấp nào được biết nội dung văn bản này. Bệnh viện phải giữ bí mật các cuộc chuyển giao; nếu có sự cố rò rỉ thông tin, trách nhiệm xử lý thuộc về cả hai bên.
Phụ lục 157-VN.4: Bản ghi phỏng vấn
| BẢN GHI PHỎNG VẤN 2A5B |
|---|
|
Đối tượng: Nguyễn Thị Liên Thông tin: Từng là y tá tập sự tại Bệnh viện Tâm thần Saint-Cécile (1945–1947) Ngày phỏng vấn: 04-11-2003 Người phỏng vấn: Điều tra viên Trần Minh K. Lời tựa: Đối tượng có dấu hiệu suy giảm trí nhớ do tuổi tác. Để tránh gây nghi ngờ, cuộc phỏng vấn được tiến hành dưới vỏ bọc ghi hình tư liệu lịch sử cho một đài truyền hình địa phương. Nhiều chi tiết trong lời khai phù hợp với các tài liệu thu hồi tại SCP-157-VN. |
| «BẮT ĐẦU» |
|
Điều tra viên: Được rồi, thưa bà Liên. Trước tiên xin xác nhận lại, bà từng làm việc tại Bệnh viện Tâm thần Saint-Cécile trong khoảng những năm 1945 đến 1947, đúng không? Bà Liên: Đúng vậy. Lúc đó tôi còn trẻ, mới vào làm phụ y tá thôi. Điều tra viên: Công việc của bà khi ấy chủ yếu là gì? Bà Liên: Lau dọn, thay băng, phát thuốc, trông bệnh nhân khi bác sĩ không có mặt. Điều tra viên: Bệnh viện khi đó do ai quản lý? Bà Liên: Người Pháp. Bác sĩ trưởng, quản lý kho, giấy tờ… đều là người Pháp. Người mình chỉ có y tá phụ, hộ lý, đầu bếp. Điều tra viên: Bà còn nhớ khu điều trị phía Đông không? Bà Liên: Nhớ chứ. Không ai từng làm ở đó mà quên được. Điều tra viên: Nó được dùng để làm gì? Bà Liên: Trên giấy tờ thì là khu cách ly. Người la hét, kích động, hay nói chuyện một mình sẽ bị đưa sang đó. Điều tra viên: Còn thực tế? Bà Liên: Là nơi người ta biến mất. Điều tra viên: Xin bà nói rõ hơn. Bà Liên: Những người không thân nhân, người nghèo, người không ai hỏi tới… cứ bị gọi tên vào ban đêm. Sáng hôm sau hồ sơ của họ không còn nữa. Người ta bảo họ chết bệnh, hoặc được chuyển đi nơi khác. Điều tra viên: Có ai ngoài nhân viên bệnh viện ra vào khu Đông không? Bà Liên: Có. Mấy người lạ. Ba người, có khi bốn. Điều tra viên: Bà mô tả họ được không? Bà Liên: Toàn đàn ông. Mặc đồ tối màu, ít nói. Có người đội nón che kín mặt. Họ không bao giờ đi qua cổng chính. Điều tra viên: Họ được gọi là gì? Bà Liên: Tôi nghe mấy hộ lý gọi nhỏ là “người của Hội”. Điều tra viên: Họ làm gì tại bệnh viện? Bà Liên: Mang theo hòm gỗ, túi vải, bát đồng… với mấy thứ mùi khó ngửi lắm. Như máu cũ hay thuốc bắc hỏng. Điều tra viên: Bà từng thấy họ làm gì với bệnh nhân không? Bà Liên: Một lần thôi… mà nhớ cả đời. Điều tra viên: Xin bà kể lại. Bà Liên: Có cậu trai trẻ bị trói lên bàn sắt. Họ ép nước vào miệng cậu ấy cho tới khi không còn thở nữa. Tôi tưởng cậu chết rồi. Điều tra viên: Rồi chuyện gì xảy ra? Bà Liên: Một người đặt tay lên ngực cậu ấy, lẩm bẩm thứ tiếng tôi không hiểu. Sau đó cậu mở mắt. Điều tra viên: Cậu ta phản ứng thế nào? Bà Liên: Cậu ta kêu như chim rồi vùng chạy. Mắt mở to lắm… không giống mắt người nữa. Lúc đó mấy người bảo vệ đuổi theo, kéo cậu ta trở lại. Điều tra viên: Bà còn nhớ đêm xảy ra hỏa hoạn không? Bà Liên: Nhớ mùi dầu trước khi nhớ thấy lửa. Điều tra viên: Có lệnh sơ tán chứ? Bà Liên: Có, nhưng chỉ khu nhà chính. Khu Đông bị khóa cửa. Điều tra viên: Khóa từ bên ngoài? Bà Liên: Cái đấy tôi không nhớ rõ. Điều tra viên: Có người bên trong không? Bà Liên: Nhiều lắm. Họ đập cửa, gào khóc… Có người chỉ la một câu mãi. Điều tra viên: Câu gì? Bà Liên: Cái đó tôi không quên được, họ nói “Nóng… nóng quá…” Điều tra viên: Bà có thấy ai thoát ra không? Bà Liên: Tôi thấy một người đứng ở cửa sổ tầng hai. Da cháy đen hết rồi. Điều tra viên: Người đó làm gì? Bà Liên: Chỉ đứng nhìn xuống sân. Rồi lùi vào trong bóng tối. Điều tra viên: Sau đó? Bà Liên: Lúc đó tôi chỉ nghe tiếng mái nhà sập xuống. Sau này họ công bố chỉ có 12 người chết… nhưng tôi thề, riêng khu phía Đông đêm đó đã có hơn 100 bệnh nhân. Điều tra viên: cảm ơn bà đã cung cấp những thông tin này cho chúng tôi. |
| «KẾT THÚC» |
BÁO MỚI NGÀY 17/2/1947
BÁO CÁO BỔ SUNG: HIỆN TRƯỜNG PHÍA ĐÔNG
—-
SAINT-CÉCILE – Phạm vi điều tra được mở rộng sang khu vực phía Đông tòa nhà, vốn là nơi lưu trữ hồ sơ bệnh án và phòng điều trị đặc biệt. Cảnh sát đã phát hiện thêm những tình tiết củng cố giả thuyết về một vụ phóng hỏa có tính toán kỹ lưỡng:
- Vật chứng còn sót lại: Tại chân cầu thang bộ phía Đông, đội giám định thu giữ được 03 can nhựa dung tích 5 lít vẫn còn mùi nhiên liệu dễ cháy. Khác với phía Tây, các can nhựa ở đây đã bị cháy sém một phần nhưng không phát nổ, phù hợp với giả thuyết chúng được dùng để mồi lửa.
- Mất mát dữ liệu: Toàn bộ tài liệu lưu trữ bệnh án của bệnh nhân tại khu vực này đã bị phá hủy trước khi ngọn lửa bùng phát.
Ngoài ra, họ phát hiện cửa thoát hiểm phía Đông đã bị khóa từ bên ngoài toà nhà.

Nghiêm cấm chỉnh sửa sandbox của người khác khi không được phép.

