Bản nháp của Printon

Đổi Thay

Chào Everett. Anh đang chờ tôi sao? Làm thế nào mà-

À. Đúng rồi, tôi đoán thế. Tôi ngồi được chứ. Cảm ơn nhé.

Tôi có thể tưởng tượng ra được những suy nghĩ của anh về chúng tôi như thế nào. Bao nhiêu người đã đến tìm anh trong tháng này thế- Năm? Bảy? Ít nhất thì, cũng đẩy anh vào một tình thế không thoải mái cho lắm. Một nửa hội đồng O5, ở trong văn phòng của anh, gào lên như lũ điên và mấy cái chi tiết nhỏ nhặt nhất cũng chả ăn nhập gì với nhau. Nhưng chúng tôi cũng giỏi đấy chứ, phải không? Tôi nghĩ anh sẽ tự tìm ra câu trả lời cho mình nếu mọi thứ trở nên khác đi. Mấy cái dự án nghiên cứu anh đang theo đuổi về cơ bản là đã phá sản rồi. Vấn đề ở chỗ, anh đang lạc lối và điều đó không thể ngăn được ông già nếu ông ấy muốn tìm đến anh. Mà nếu vẫn tiếp tục tìm kiếm, anh sẽ sớm nhận ra rằng: Nhà Máy không phải là thứ duy nhất khó hiểu nếu như anh nhìn nó quá lâu. Đúng, với các tổ chức khác cũng thế, nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.

Hãy dừng lại và suy nghĩ một chút. Thật ngạc nhiên là chúng tôi khiến bao nhiêu người trong số các anh thờ ờ như vậy. Anh có thực sự tin là chúng tôi có hàng tá bản thảo về SCP-001 như một phần trong cái chính sách bảo mật vô dụng kia không? Anh đã bao giờ tự hỏi tại sao rất nhiều báo cáo và nhật ký cho các nhiệm vụ và thử nghiệm mà chưa được phê duyệt - huống chi là các bài viết -thi thoảng lại xuất hiện trên máy chủ của chúng tôi? Làm thế nào mà những hồ sơ của chúng tôi lại có tới hàng trăm chi tiết không nhất quán với nhau đến thế? Anh có thực sự nghĩ là chúng tôi không có đủ năng lực không?

… anh làm thế, phải không. Ohohoho, chính anh đã làm điều đó. Không có gì ngạc nhiên khi anh lại im lặng lâu như vậy, 'chỉ cần mỉm cười rồi gật đầu và thế là những lão già điên rồ sẽ im miệng và để cho tôi làm việc'. Anh làm tôi thất vọng đấy. Anh đã đi quá xa để biết là nó không đơn giản như vậy.

Sau đó cho phép tôi được nói ra sự thật nhé. Kể từ ban đầu.

Những thứ mà chúng ta giam giữ đều trái ngược với lẽ thường, Everett à. Cơ bản thì, dứt khoát một cách rõ rệt. Chúng không tuân theo gì với những gì mà chúng ta biết trong Toán học, Khoa học, Tôn giáo, Đời sống, Suy nghĩ, chúng làm thế giới thực tại của mình rối tung lên.

Không, tất nhiên là tôi không nói về lũ Xanh lá (Greens- Thực thể Xanh lá Bẻ Cong Thực tại) rồi. Chúng thật rắc rối, nhưng về bản chất thì chúng vẫn là con người. Trong một vài cách để chế ngự chúng dễ hơn cả mấy thứ an toàn nhất của chúng ta; nhưng anh lại có một suy nghĩ đúng đấy. Một trí óc phàm tục mà sở hữu một thứ sức mạnh như vậy là bình thường. Nhưng anh cho rằng chuyện gì sẽ xảy ra nếu nó tự bộc phát năng lực, nhưng sau cùng thì, chúng vẫn là con người. Đến giờ chắc anh đã đọc qua các tài liệu lưu trữ để biết được cả ba câu trả lời. AK, BK, CK. Thế giới bị xáo trộn, và trong trường hợp tệ nhất chúng ta còn chẳng biết nó sẽ xảy ra như thế nào nữa.

Vâng thưa Tiến sĩ, biến đổi thực tại tự phát. Phải mất nhiều thập kỷ để có thể tìm ra nguyên nhân, nhưng thật ra nó rất là đơn giản một cách hài hước. Về bản chất, một vật thể SCP chỉ đơn thuần là bẻ cong thực tại. Tập hợp những thứ tuân theo quy luật, bẻ cong chúng đi chệch khỏi quy luật rồi sớm muộn gì cũng sẽ phá vỡ chúng. Khi thăng cấp lên cấp 5, tất cả chúng ta đều được huấn luyện để nhận thấy các dấu hiệu như thế, nếu có thể. Chúng tôi bảo mật một vật thể mới, chúng tôi chuyển một đối tượng giữa các điểm và trong vòng một hoặc hai ngày, chúng tôi sẽ nhận ra có gì đó không ổn.
Phải nói một cách rõ ràng rằng; ngay cả các giao thức đơn giản nhất cũng gây nguy hiểm đến sự tồn tại của chúng ta. Chúng tôi đã thử mọi cách mà chúng tôi có thể nghĩ ra- chúng tôi đã giới hạn số lượng vật thể trong mỗi điểm, nghiêm cấm việc thử nghiệm chéo không cần thiết, hạn chế việc di dời, di tản hết mức có thể, thậm chí là cấp phép cho việc chấm dứt các dị thể tầm thường hơn. Nhưng thế vẫn chưa đủ. Và kể cả khi thế, thì cũng không thể cản được Dark (BĐ: Có lẽ là MC&D chăng?), Xà Thủ (BĐ: The Hand), lũ Giáo hội và có chúa mới biết là còn ai nữa. Chết tiệt, chúng tôi có lý do để tin lũ dị giáo khốn kiếp đó đang âm mưu chuyện gì đó.

Đó là lý do mà Mười bắt chuyển sang một phương án khác. Chúng tôi không tài nào giải quyết nổi vấn đề huống chi là lật ngược tình thế? Chúng tôi bắt đầu nghĩ ra kế hoạch để dần lấy lại lợi thế cho amình. Kiến thức là thứ duy nhất có tiềm năng, và nếu chúng tôi tìm ra được quy luật thì…

Everett, chúng ta đã nói về chuyện này trước đây chưa nhỉ?

Đừng bận tâm gì cả. Trong cả hai trường hợp, chúng tôi đã xây dựng Điểm-0 vào những năm hai mươi một khi chúng tôi đã tự mình giải quyết được cách thức mà mọi thứ hoạt động. Tôi chẳng hiểu nổi một chút gì về vật lý, nhưng chúng tôi yên tâm rằng nó sẽ bẻ cong các hiệu ứng đủ để lưu giữ lại ký ức của chúng ta và các bản sao ghi chép trong Trung tâm Lưu giữ Hồ sơ ở những lần biến đổi. Vậy đấy. Lợi ích nó mang lại vượt xa mọi thứ chúng tôi tưởng tượng. Trước khi Điểm hoàn thành, chúng tôi đã nắm quyền kiểm soát tối đa mười lăm phần trăm của toàn bộ các SCP đã rõ. Bây giờ thì chúng tôi đã hoàn toàn kiểm soát ít nhất bảy mươi phần trăm trong những lần biến đổi, và các giao thức mà chúng tôi ban hành từ Điểm-0 có thể thu hồi hầu hết bọn chúng trong vòng một tháng hoặc ít nhất là sau những sự kiện tồi tệ nhất.

Tất nhiên là cũng có rắc rối. Khi bất kỳ ai trong số chúng tôi rời khỏi Điểm-0, việc viết lại một báo cáo có thể mất vài tuần nếu rơi vào thời điểm xấu. Nhưng nó còn đi xa hơn thế nữa. Ngay cả những người không bao giờ rời trong số chúng tôi đi bắt đầu nhận ra sự mâu thuẫn, chia rẽ nội bộ. Kiểm tra cơ sở dữ liệu đã xuất hiện rất nhiều tài liệu không thể xác định trong hệ thống chuyển đổi dữ liệu an toàn, nhưng chúng tôi không bận tâm lắm về nó. Mọi chuyện càng lúc càng trở nên tồi tệ và sau một thời gian thì chúng tôi bắt đầu… chà, tôi nghĩ anh đã đoán được những chuyện còn lại.

Tôi không gặp nhiều khó khăn như những người khác, nhưng đó chỉ là vấn đề thời gian.
Tôi không thể giữ nó thật rõ ràng trong đầu mình. Không có bất kỳ hồ sơ nào của một nửa nhân viên cấp cao mà tôi đã từng làm việc cùng. Tôi cũng không nhớ bất kỳ thứ gì về Những kẻ nổi loạn (The Insurgency), nữa là một mối hiểm họa nguy cấp từ Iran. Vào trong nhiều ngày sau đó, tôi thậm chí không chẳng có quyền chọn lựa.
Dĩ nhiên là không rồi. Đấy chính là vấn đề, chúng tôi đã rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan rồi. Chúng tôi không còn nhiều thời gian nữa và chúng tôi không thể để thất bại của mình trở thành của cả Tổ chức được.Thực sự thì, giải pháp lại khá là đơn giản. Chúng tôi cần-

Rất tốt, Tiến sĩ ạ. Có lẽ vẫn còn hy vọng cho anh sau tất cả.

Tôi nghĩ đến đây là xong rồi. Chúng tôi sẽ gặp lại anh sau. Sớm thôi.

Và Everett này? Gửi lời chào của tôi đến bất cứ ai tới giống như Tám nhé.

Unless otherwise stated, the content of this page is licensed under Creative Commons Attribution-ShareAlike 3.0 License